CÂU CHUYỆN NIỀM TIN
ĐỌC LẠI CÁC CHỈ SỐ CỦA ĐỜI SỐNG BẠN! (Bill Hybels) Print E-mail
Written by   
Monday, 21 January 2013 17:09

Đọc Các Chỉ Số Của Bạn

By Bill Hybels

Loc Nguyen dịch

Hầu như trong suốt mười tám năm làm chức vụ, tôi kiểm soát mình trong hai lãnh vực, liên tục kiểm tra hai chỉ số trên đồng hồ đo lường của đời sống tôi. Cho tới gần đây, tôi nghĩ rằng đã đủ.

Thứ nhất, tôi luôn chú ý đến chỉ số thuộc linh, tự hỏi chính mình, Đời sống thuộc linh của tôi hiện tại như thế nào? Ngoài Đấng Christ tôi không thể làm gì được. Tôi biết điều đó. Tôi không muốn những nỗ lực của đời sống tôi bị tàn rụi vì cớ chúng được xây dựng bằng những nỗ lực con người, những phương sách khôn ngoan, hoặc những quảng cáo loè thiên hạ. Tôi bị thu hút với sự thật rằng tôi phải hoạt động trong quyền năng của Đức Thánh Linh.

Tôi giữ chỉ số thuộc linh của tôi ở mức cần thiết, tôi cam kết thực hành những kỷ luật

thuộc linh: viết nhật ký, kiêng ăn, ở nơi riêng tư, hy sinh, nghiên cứu và những điều khác.

Giống như những Cơ Đốc Nhân đi trước tôi, tôi khám phá ra rằng những kỷ luật thuộc linh này

làm sáng tỏ những vấn đề thuộc linh và bơm thêm nhiên liệu có trị số ốc-tan cao, cung cấp sự

nhiệt tình và sức mạnh cho chức vụ.

Dù tiến độ chức vụ xảy ra rất nhanh chóng trong vài năm qua, thật lòng tôi không nghĩ

mình thường đọc sai chỉ số thuộc linh của tôi. Nhìn vào chỉ số của đời sống tôi, tôi có thể cho

biết tôi đang ở mức độ một nửa, ba phần tư, hay đôi khi đầy trọn.

Khi tôi đạt được sự đầy trọn thuộc linh, tôi có thể nhìn vào đời sống tôi và thành thật nói

rằng tôi yêu Chúa Jêsus Christ, tôi đang giữ những kỷ luật thuộc linh và luôn sẵn sàng đi theo sự

dẫn dắt của Đấng Christ. Khi tôi đạt được sự đầy trọn thuộc linh, tôi không cần xin lỗi về những

động cơ của tôi. Tôi có thể nói một cách thành thực rằng “Tôi không ở trong chức vụ vì nó cho

tôi sự dễ chịu. Tôi thích thú về những bông trái được sản sinh ra từ chức vụ của Willow Creek.”

Thứ hai, tôi kiểm tra chỉ số thể chất - Sức khoẻ thể chất tôi hiện tại như thế nào? Tôi biết

rằng nếu tôi bắt thân thể của tôi đi đến chỗ quá khó, quá tải tôi sẽ kinh nghiệm một sự sụp đổ về

sức khoẻ hoặc sự rắc rối về thần kinh liên quan đến stress nặng.

Nếu tôi không tập thể dục, nghỉ ngơi và ăn uống một cách hợp lý, tôi sẽ chỉ dâng cho

Chúa khoảng hai phần ba số năng lượng mà tôi có thể dâng. Đức Thánh Linh làm cho tôi trở nên

một tổng thể sẵn sàng – tâm trí, linh hồn và thân thể - cho công việc mà Ngài đã kêu gọi tôi.

Vậy nên tôi kết ước giữ kỷ luật thể chất bằng cách chạy và cử tạ. Tôi xem xét cẩn thận

những thứ tôi ăn. Và tôi thường xuyên đi khám sức khoẻ.

Gần Như Đổ Vỡ

Vì những chỉ số thuộc linh và sức khoẻ thân thể - chỉ hai thứ này trên đồng hồ đo lường

của tôi – luôn ra hiệu “hãy tiến tới,” tôi thúc ép mình làm càng nhiều, càng nhanh càng tốt.

Nhưng mới đây một bộ phận trong bộ máy của tôi bắt đầu có vấn đề.

Trong khi chuNn bị cho những loạt bài giảng khó, sứ điệp tuần đó không hợp lại với

nhau. Mặc cho tôi cố gắng như thế nào, dường như chẳng có ý tưởng gì đáng nói. Đột nhiên tôi

nhận thấy mình gục đầu xuống bàn thổn thức.

2

Tôi luôn luôn phân tích hơn là cảm xúc, vì thế khi tôi ngừng khóc, tôi nói với chính

mình, “Tôi không nghĩ rằng đó là điều tự nhiên.” Những người biết khuynh hướng lý luận của

tôi đều cười khi nghe tôi nói điều đó. Những người nhận thức tốt hơn về cảm xúc có lẽ biết điều

gì không ổn, nhưng tôi thì không.

Những gì tôi biết đó là, Có điều gì đó không ổn với tôi, và bây giờ tôi không có thì

giờ để suy nghĩ đến nó. Tôi sẽ viết nhật ký về điều này vào ngày mai.

Tôi bắt những suy nghĩ của mình quay lại với bài giảng và sắp đặt các thứ cho buổi

nhóm.

Nhưng sáng hôm sau khi tôi viết nhật ký, tôi hỏi, Tôi có đang đi quá xa trong một số

lĩnh vực về mặt thuộc linh chăng? Thiết bị đo lường của tôi nói không. Sự thực hành những

kỷ luật của tôi dường như thường xuyên, và tôi không cảm thấy có gì bất ổn về thuộc linh.

Về mặt thân thể, tôi có yếu đi hay mệt mỏi chăng? Không, tôi thấy bình thường.

Tôi kết luận rằng đây có thể là sự khủng hoảng tuổi trung niên, một giai đoạn mà tôi

phải chịu đựng. Nhưng với bốn năm sự việc rắc rối xảy ra trong những tuần tiếp theo cho

thấy rằng sự lo lắng và bấn loạn của tôi không nên bỏ qua.

Sau đó tôi để ý thấy rằng mình dễ bị tổn thương – có thể bị cám dỗ - trong những

lãnh vực mà tôi thấy không dễ gì bị tổn thương trong một thời gian dài. Ý tưởng cứ tiếp tục

ở trong chức vụ dường như không là gì khác hơn là một gánh nặng quá nặng. Niềm vui đã đi

đâu mất rồi? Tôi không thể chịu đựng nổi cái ý tưởng mình phải chịu đựng điều này trong

hai mươi năm nữa.

Có lẽ Đức Chúa Trời đang kêu gọi tôi làm một công việc khác, tôi nghĩ. Có lẽ Ngài

đang gây sự chú ý của tôi bằng sự suy sụp tinh thần này để dẫn dắt tôi đến với một chức vụ

khác. Có lẽ tôi nên bắt đầu một hội thánh khác hoặc quay về với công việc nơi thương

trường.

Lúc đó, hội thánh đang quyết định mở rộng toà nhà, điều này làm gia tăng thêm cảm

xúc khó chịu của tôi. Tôi biết rằng nếu chúng tôi khởi sự, thì sẽ không hợp lý cho tôi rời bỏ

chức mục sư trưởng cho đến khi việc mở rộng được hoàn tất. Lúc đó, khi tôi xem xét thẳng

thắn tôi có muốn tham gia thêm ba hoặc bốn năm nữa không, câu trả lời làm tôi hoảng sợ.

Câu trả lời là không.

Anh không cảm thấy thích nó nữa sao? Tôi tự hỏi chính mình trong sự nghi ngờ. Anh

muốn rút lui à? Điều gì đang xảy ra với anh? Có lẽ tôi cần một sự thay đổi về sự kêu gọi.

Dù gì đi nữa, tôi đã ngạc nhiên rằng tôi có thể bị vỡ ra từng mảnh, bởi vì tôi đặt quá

nhiều cổ phiếu trong các chỉ số thuộc linh và thể chất, và không cái nào trong hai chỉ số đó

cho tôi biết được nan đề.

Chỉ Số Bị Bỏ Quên

Sau một kỳ nghỉ Giáng Sinh không làm thay đổi cảm xúc của tôi, tôi bắt đầu xem xét

kỹ đời sống của tôi. Sau khi nói chuyện với một số người khả kính, tôi học biết rằng tôi đã

bỏ qua một chỉ số quan trọng. Những khía cạnh thuộc linh và thuộc thể là quan trọng, nhưng

tôi đã bỏ qua một lãnh vực khác cần thiết cho chức vụ lành mạnh – sức mạnh cảm xúc.

Tôi đã suy kiệt về mặt cảm xúc quá mức đến nỗi không thể phân biệt được sự hoạt

động và sự kêu gọi của Đức Chúa Trời dành cho đời sống tôi. Tôi cần một thiết bị đo lường

thứ ba trong đồng hồ đo lường của đời sống tôi.

3

Suốt tuần lễ làm chức vụ, tôi từ từ bắt đầu nhận ra những hoạt động làm cạn kiệt

nguồn cảm xúc của tôi. Tôi gọi những hoạt động này là những IMA – Intensive Ministry

Activities (Những Hoạt Động Chức Vụ Cường Độ Cao).

Một IMA có thể là một sự đối đầu, một buổi tư vấn căng thẳng, một buổi dạy làm

kiệt sức, hoặc một buổi họp ban điều hành với những quyết định quan trọng liên quan đến

tài chính. Việc chuNn bị và ban phát một sứ điệp về một đề tài nhạy cảm đòi hỏi phải nghiên

cứu và suy nghĩ kỹ, làm tôi yếu dần.

Đặc điểm chung của những hoạt động này là làm kiệt sức bạn, thậm chí chỉ trong vài

giờ.

Người lãnh đạo nào cũng thường có những IMA. Tuy nhiên, tôi đã không biết rằng

tôi có thể kiểm soát mức độ ảnh hưởng của chúng trên tôi. Kết quả, tôi đã mù tịt với sự cạn

kiệt mà tôi đã chịu đựng.

Ví dụ, nhiều lần khi tôi lái xe từ hội thánh về nhà, tôi cảm thấy sự mong manh trong

tinh thần của tôi. Cảm nhận có cái gì đó không ổn, tôi kiểm tra các chỉ số tin cậy của tôi.

Về lãnh vực thuộc linh, tôi hỏi chính mình: Mình có chia sẻ Lời Chúa một cách tốt

nhất không? Mình có đã cầu nguyện không? Mình có đã kiêng ăn không? Mình có đã

chu"n bị không? Mình có nói đúng chính xác không? Các trưởng lão có đồng ý với sứ

điệp không?

Nếu chỉ số thuộc linh cho thấy bình thường, tôi sẽ chuyển sang lãnh vực thể chất:

Mình có giữ chế độ ăn kiêng không? Có. Mình có làm làm việc nhiều quá không? Có.

Nhưng mình ok. Hãy phấn khởi lên, Bill.

Nhưng có điều gì đó không ổn. Tôi cần chỉ số thứ ba đó – chỉ số cảm xúc – để quyết

định sự khoẻ mạnh chức vụ của tôi.

Chúng ta thường quy gán sự ngã lòng của chúng ta là sự yếu đuối thuộc linh. Chúng

ta tự mắng mỏ mình rằng “Mình là một Cơ Đốc Nhân yếu đuối,” hoặc “Mình là một môn đồ

tồi.” Và đôi khi nan đề của chúng ta phát đi tín hiệu rằng chúng ta không có mối quan hệ tốt

với Đấng Christ. Tuy nhiên, những nan đề trong chức vụ dường như không đến từ sự sai sót

về thuộc linh nhưng từ sự trống rỗng về cảm xúc.

Đọc Chỉ Số Cảm Xúc

Bây giờ tôi cam kết lắp đặt một thiết bị đo lường cảm xúc ở trung tâm cái đồng hồ đo

lường của tôi và học cách để đọc nó. Tôi có trách nhiệm phải quản lý cái hồ chứa cảm xúc

trong đời sống tôi.

Khi sự khủng hoảng xảy đến, tôi đã không nhận ra cái hồ chứa cảm xúc của tôi đã bị

cạn kiệt cho đến khi (1) tôi bắt đầu cảm thấy dễ bị tổn thương về mặt đạo đức, (2) nhận ra

mình dễ cáu gắt với người khác, và (3) cảm thấy muốn rời bỏ công việc Chúa. Đột nhiên, tôi

biết hồ chứa của tôi gần khô cạn.

Bây giờ mục tiêu của tôi là kiểm soát nguồn cảm xúc của tôi để tôi không đi đến tình

trạng đó. Những dấu hiệu nào tôi cần tìm kiếm?

Nếu tôi lái xe trở về nhà sau một hoạt động chức vụ và nói rằng, “Tốt hơn mình

không làm điều đó một lần nữa,” đó là một dấu hiệu cảnh báo. Có điều gì đó không ổn khi

tôi nhìn người ta như là một sự cản trở hay thấy chức vụ là một thứ nhỏ mọn.

Một dấu hiệu khác: Trên đường về nhà, tôi có hy vọng một cách có ý thức rằng

4

Lynne sẽ không có nan đề gì và những đứa con của tôi sẽ không cần điều gì nơi tôi? Đó là

một dấu hiệu tôi không để còn đủ sức lực để ban cho nữa. Khi tôi hy vọng rằng những người

yêu quý trong cuộc đời tôi có thể tồn tại mà không cần đến tôi, đó là một dấu hiệu của một

sự rắc rối thật.

Phép thử thứ ba đối với tôi đó là xem cách tôi tiếp cận với những kỷ luật thuộc linh

như thế nào. Tôi viết nhật ký và viết ra những lời cầu nguyện của tôi. Nhiều tháng tôi nhận

thấy mình nói, ngày này sang ngày kia, rằng “Tôi không có đủ sức để làm điều này.” Tôi

viết nhật ký, nhưng một cách máy móc hơn là thực sự. Tôi không thích chính tôi khi Cơ Đốc

Giáo của tôi ở trên một cái máy lái tự động.

Mỗi người phải nhận ra những tín hiệu cảnh báo cho đời sống của chính mình. Sau

một hoạt động chức vụ cường độ cao, thật ích lợi nếu hỏi chính mình vài câu hỏi: Tôi có cạn

kiệt về mặt cảm xúc không? Tôi có thể chịu đựng nổi tư tưởng liên quan đến con người lúc

này không? Tôi có cảm thấy sự cấp bách thực hiện một bước đi dài mà không có một cái

đích đến trong tâm trí không? Tôi có đang cảm thấy cần trở về nhà, nghe nhạc, và để cho

Chúa xạc lại những cục pin cảm xúc của tôi không?

Làm Đầy Lại Hồ Chứa Cảm Xúc

Sự khám phá tiếp theo của tôi là sự hạ mình. Tôi khám phá ra rằng khi nguồn nhiên liệu

cảm xúc của tôi xuống thấp, tôi không thể chạy đến trạm nhiên liệu để đổ thêm nhiên liệu thật

nhanh. Việc lấy lại sức mạnh cảm xúc cần thời gian – thường mất nhiều thời gian hơn lượng thời

gian tiêu thụ chúng.

Hình ảnh so sánh tốt nhất tôi có thể đưa ra chính là bình ắc quy xe hơi. Nếu bạn ngồi

trong bãi đậu xe và bật hết các thiết bị của xe hơi – ra-di-ô, đèn pha, máy sưởi, còi, cần gạt

sương v.v… – có lẽ bạn làm cạn bình ắc quy trong vòng mười phút. Sau khi dùng hết điện, giả

sử bạn đem bình ắc quy đến một trạm xạc ắc quy và nói rằng, “Tôi muốn xạc bình ắc quy. Tôi sẽ

quay lại để lấy nó sau mười phút nhé.”

Họ sẽ nói gì với bạn? “Không, chúng tôi sẽ nối bình ác quy đó với bộ xạc suốt đêm. Cần

phải mất bảy đến tám tiếng đồng hồ để xạc đầy bình.” Cần phải xạc từ từ nếu không bình ác quy

sẽ bị hỏng.

Việc xạc từ từ và ổn định là cách tốt nhất làm cho bình ác quy trở lại đầy năng lượng.

Cũng vậy, việc lấy lại năng lượng sau một hoạt động làm cạn kiệt nguồn cảm xúc cần nhiều thời

gian.

Lần đầu tiên tôi học biết rằng tôi không thể nạp lại cảm xúc một cách nhanh chóng, tôi

chia sẻ sự bối rối của tôi về điều đó với một người bạn mục sư. Ông ta nói, “Bill, anh đã khám

phá ra một nguyên tắc mà anh không phải là một ngoại lệ. Anh có thể kiêng ăn, nghiên cứu Kinh

Thánh, nâng tạ và làm bất cứ điều gì anh muốn, nhưng không có một con đường tắt cho việc tái

thiết lại chính mình về mặt cảm xúc. Sự cạ__________n kiệt đòi hỏi một đợt xạc từ từ và ổn định.”

Điều đó làm tôi nản lòng. Tôi nhìn vào tuần lễ bình thường của tôi, hầu như ngày nào

cũng có một hoạt động chức vụ cường độ cao – chuNn bị sứ điệp, ban phát sứ điệp, họp với các

trưởng lão, hoặc quyết định những quyết định khó. Tôi có thể tìm thấy những giây phút nghỉ

ngơi chụp giựt trong tuần, nhưng tôi kết thúc hầu hết các tuần lễ với sự cạn kiệt về cảm xúc. Gia

đình của tôi muốn tôi có thì giờ vui vẻ và lên kế hoạch cho những điều đem đến cho họ sự thích

thú, nhưng tôi đã bị cạn kiệt hoàn toàn.

“Tôi sẽ làm quá tải mạch điện, tôi nói với chính mình. Một ngày nào đó tôi sẽ thấy

5

chính mình trong tư thế bào thai phương ngôn.”

Cần phải hạ mình để có thể đọc chính xác và chân thật mối xúc cảm và những chỉ số đo

lường của tôi. Khi tôi thấy chỉ số cảm xúc của tôi xuống thấp, tôi dành thời gian để nạp lại. Một

số người nạp lại bằng cách chạy bộ, một số người khác đi tắm, một số khác nữa đọc sách, một số

người khác nghe nhạc. Điều này thường có nghĩa là làm thứ gì đó hoàn toàn không liên quan gì

đến chức vụ - chơi golf, chạy mô-tô, chạm khắc gỗ. Điều quan trọng là lập một thời khoá biểu

chức vụ mà cho phép một lượng thời gian đủ cho việc nạp lại nguồn cảm xúc.

Quay Lại Với Những Lãnh Vực Ân Tứ Của Bạn

Tôi đã học được điều thứ hai liên quan việc duy trì nguồn cảm xúc cho chức vụ. Sự sử

dụng ân tứ thuộc linh chính yếu của bạn sẽ mang lại hơi sống cho bạn. Khi bạn khám phá ra

những ân tứ thuộc linh của mình và sử dụng chúng trong sự điều hướng của Chúa Jêsus Christ,

bạn sẽ làm nên một sự khác biệt. Bạn sẽ cảm thấy sự xác nhận của Đức Chúa Trời và nhiều lúc

bạn thấy được nạp nhiều năng lượng hơn trước đó.

Tôi nghĩ đến trường hợp lúc Chúa Jêsus thực hiện một cuộc đối thoại quan trọng với

một người phụ nữ bên giếng nước. Nhóm Mười Hai đi mua thức ăn trở về nói rằng “Chúa

Jêsus, chắc Ngài bị đói lắm. Chúng tôi đã ăn trưa, còn Ngài đã làm việc suốt thì giờ ăn trưa.”

Chúa Jêsus đáp rằng, “Ta đã ăn. Ta ăn loại thức ăn mà các con không nhận biết được.

Ta được Cha ta sử dụng để kết nối với người phụ nữ đang gặp nan đề.” Chúa Jêsus nhận thấy

rằng việc làm cái điều mà Cha kêu gọi Ngài làm chính là việc làm đem lại sự thoả mãn vô

cùng.

Ngược lại, sự phục vụ ngoài lãnh vực ân tứ của bạn sẽ làm cạn kiệt bạn. Nếu tôi được bảo

phải hát hoặc làm công việc kế toán, điều đó sẽ giống như một cuộc leo lên cái dốc dài. Tôi sẽ

không cảm thấy sự xác nhận của Thánh Linh, bởi vì tôi không phục vụ theo cách tôi được ban ân

tứ và được kêu gọi để phục vụ. Đây chính là lý do tại sao nhiều người rút lui khỏi các kiểu phục

vụ Cơ Đốc khác nhau: Họ không mang một cái ách đúng.

Nguyên tắc rành rành, nhưng tôi đã vô tình cho phép mình bị lôi kéo khỏi việc sử dụng

những ân tứ mạnh nhất của tôi.

Vào thời điểm Willow Creek được thành lập, tôi đã thực hiện một cuộc phân tích thành

thật về những ân tứ thuộc linh của tôi. Ân tứ hàng đầu của tôi là lãnh đạo. Ân tứ thứ hai là truyền

giảng. Tiếp theo là ân tứ dạy dỗ và quản lý. Lập tức tôi yêu cầu hai người có ân tứ dạy dỗ được

phát triển làm những thầy giáo chính cho hội chúng mới. Đức Chúa Trời đã ban cho tôi ân tứ

dạy dỗ, nhưng trong bảng thứ tự nó cách xa với ân tứ hàng đầu đến nỗi tôi phải làm việc vất vả

trong việc dạy – vất vả hơn một giáo viên được ơn dạy. Cả hai người đó từ chối dạy, nhưng

chúng tôi đã lên kế hoạch ngày bắt đầu dạy. Tôi nhớ suy nghĩ của tôi lúc đó là, Ok, Chúa ơi,

con sẽ bắt đầu như là một thầy giáo chính, nhưng con sẽ làm điều này một cách miễn

cưỡng. Xin Ngài hãy đem đến một thầy giáo và hãy để cho con làm lãnh đạo và truyền

giảng như cách Ngài đã ban ân tứ và kêu gọi con làm.

Mới đây, khi tôi xuống dưới đáy cảm xúc, tôi quyết định làm lại một bảng phân tích ân tứ

khác. Kết quả giống y như mười tám năm trước đây: lãnh đạo và truyền giảng nằm ở trên ân tứ

dạy dỗ và quản lý. Nhưng khi tôi suy nghĩ về trách nhiệm hàng tuần của tôi, tôi nhận ra rằng tôi

đang sử dụng ân tứ dạy dỗ như thể nó là ân tứ hàng đầu của tôi. Hiếm khi tôi dành thời gian để

thực hành việc lãnh đạo hoặc truyền giảng.

Tôi đã nói chuyện với một số thầy giáo đáng kính khắp đất nước, chưa bao giờ có ai nói

6

với tôi rằng anh ta mất hơn năm đến mười tiếng đồng hồ để chuNn bị một bài giảng. Họ có ân tứ

dạy dỗ mạnh mẽ, cho nên nó đến với họ một cách tự nhiên và nhanh chóng. Mặt khác, nếu tôi

không dành hai mươi tiếng đồng hồ cho một bài giảng, tôi sẽ bối rối về kết quả. Tôi muốn dành

những tiếng đồng hồ như vậy, nhưng một cách chậm chạp và chắc chắn, thời gian đòi hỏi đã lấy

mất đi những cơ hội sử dụng những ân tứ của tôi về lãnh đạo và truyền giảng.

Để chuNn bị một cách đầy đủ cho những sứ điệp, tôi đã uỷ quyền hầu hết tất cả những

trách nhiệm lãnh đạo. Thường trong những cuộc họp trưởng lão hoặc nhân sự, tôi lại bận tâm với

sứ điệp tiếp theo của tôi. Đời sống tôi trở nên bị choán hết bởi sự sử dụng ân tứ dạy dỗ của tôi,

một điều không phải là chức vụ kết quả nhất hoặc làm thoả lòng nhất của tôi. Tuy nhiên người ta

cứ nói rằng, “Sứ điệp tuyệt vời, Bill,” và tôi đã sai lầm cho phép sự xác nhận của họ làm cản trở

sự đánh giá tốt hơn của tôi.

Từ khi nhận ra điều này, chúng tôi đã áp dụng phương pháp giảng dạy theo đội ở Willow

Creek. Phương pháp này được hội chúng nhìn nhận và cũng cho phép tôi cung cấp sự lãnh đạo

mạnh mẽ hơn trong một vài lãnh vực. Thật khó khăn cho tôi để mô tả tôi cảm thấy thoả lòng ở

mức nào trong những ngày này.

Tôi cũng tìm ra những cơ hội mới cho việc truyền giảng. Mới đây tôi gặp ba người bạn ở

một sân bay. Một trong số họ là Cơ Đốc Nhân, và hai người kia là những người bạn thân của anh

ta, là những người anh ta cố gắng dẫn họ đến với Đấng Christ. Khi tôi nói chuyện, tôi có thể cảm

nhận Đức Thánh Linh hành động. Sau khi cuộc đối thoại kết thúc, tôi chạy đến cửa của tôi, và

tôi gần như phát khóc.

Tôi thích làm điều này quá, tôi nghĩ. Điều này chính là một phần quan trọng của

con người tôi. Tôi đã từng dẫn người ta đến với Đấng Christ, nhưng tôi đã phải chu"n bị

quá nhiều bài giảng trong năm năm qua đến nỗi tôi quên mất cái cảm xúc của việc chia sẻ

Đấng Christ với người hư mất một cách thân mật.

Nếu tôi đang sử dụng ân tứ bậc ba hoặc bậc bốn quá nhiều, tôi không nên ngạc nhiên khi

tôi không thấy có năng lượng cho chức vụ. Chúng ta có nhiều năng lượng hơn để hoạt động khi

chúng ta thực hành những ân tứ chính của chúng ta. Đức Chúa Trời biết Ngài đang làm gì khi

Ngài phân phát những ân tứ dành cho sự phục vụ. Khi chúng ta phục vụ trong cách phù hợp với

cách Đức Chúa Trời tạo dựng nên chúng ta, chúng ta sẽ tìm thấy niềm đam mê mới cho chức vụ.

Cân Bằng Giữa Cõi Đời Đời và Cõi Trần Thế

Cuối cùng, việc trở nên cạn kiệt về mặt cảm xúc nhắc nhở tôi một bài học mà tôi đã học

nhưng quên mất. Tôi đã học được phương cách không dễ thực hành đó là một lãnh đạo Cơ Đốc

cần phải giữ sự cân bằng tinh tế giữa sự tham gia vào cõi đời đời và sự tham gia vào cõi trần thế.

Những sự việc hằng ngày của đời sống cung cấp sự đối trọng cần thiết cho những lẽ thật đời đời.

Khi chúng tôi thành lập hội thánh vào năm 1975, tôi có thời gian linh hoạt được sử dụng

để đua xe mô-tô, bay máy bay, chơi golf và trượt tuyết. Tôi có những mối quan hệ bên ngoài hội

chúng và những sở thích ngoài hội thánh.

Kể từ thời điểm đó, nhu cầu của hội thánh đã lấn át những theo đuổi trần thế. Con người

tôi trở nên được dùng cho cõi đời đời. Tôi là một người thức dậy sớm, từ 5:30 sáng cho đến khi

gục ngã lúc 10:30 tối, hiếm có giây phút nào mà không liên hệ đến cõi đời đời. Tôi không tập thể

dục ở YWCA nữa; tôi làm việc để trang bị cho cái nền của tôi. Trong khi đạp xe đạp tôi đọc

những tạp chí thần học. Khi tôi nâng tạ, tôi lắng nghe những băng cassette hoặc suy nghĩ đến

nhữ__________ng minh hoạ cho sứ điệp. Cõi đời đời cuốn hút những thói quen hằng ngày.

7

Vào thời Chúa Jêsus, người ta tiếp cận đời sống một cách khác biệt. Trong Kinh Thánh,

sau khi Chúa Jêsus phục vụ hoặc ban phát một bài giảng quan trọng, thường thì bạn sẽ thấy một

cụm từ như thế này: “Sau đó Chúa Jêsus và các môn đồ đi từ xứ Giu-đê đến xứ Ga-li-lê.” Cụm

từ này có một ý nghĩa rất lớn. Những cuộc hành trình như thế thường dài nhiều dặm, và hầu hết

các lần Chúa Jêsus và môn đồ của Ngài đã đi bộ. Bạn không đi bộ nhiều dặm vào giờ nghỉ trưa.

Điều gì xảy ra trong một cuộc đi bộ dài? Họ kể một vài câu chuyện đùa, dừng lại để nghỉ

ngơi một lúc, hái một số trái cây và uống một ít nước, ngủ một giấc ngắn vào buổi chiều, và tiếp

tục đi. Những lúc như vậy, hồ chứa cảm xúc sẽ được đầy trở lại, và sự cân bằng tinh tế giữa cõi

đời đời và cõi trần thế được phục hồi.

Ngày hôm nay thật khác biệt, và tôi đã không nhận thức một cách hợp lý những sự thay

đổi. Đặt điện thoại di động, máy fax và máy bay trực thăng vào hệ thống, và đột nhiên thời gian

vốn dĩ bắt buộc dành cho cõi trần thế bị biến mất.

Mới đây tôi cam kết đến nói chuyện ở Bắc Michigan. Sau đó người đã mời tôi gọi điện

cho tôi hỏi rằng, “Mục sư có thể thực hiện hai cuộc nói chuyện khi ông đến đây không?” Tôi

đồng ý. Anh ta gọi lại sau vài tuần và nói rằng, “Mục sư Bill, chúng tôi cần ông thực hiện ba

cuộc nói chuyện khi ông đến đây, và nếu ông có thể gặp một số người của chúng tôi trong bữa

ăn sáng, điều đó cũng rất tuyệt vời.”

“Làm sao tôi đến đó đúng giờ được?” Tôi hỏi.

“Chúng tôi sẽ điều một chiếc máy bay đến cho ông.”

Không lâu sau cuộc gọi đó, một người khác gọi cho tôi từ Texas.

“Ông Bill, tôi đang buồn như có tang. Tôi hẹn cả ngàn sinh viên đến, nhưng vị diễn giả

mà chúng tôi sắp xếp đã xin rút lui. Hầu hết những sinh viên này đã đọc cuốn sách Too Busy Not

to Pray (Quá Bận Rộn Cũng Cầu Nguyện) của ông rồi, và chúng tôi đã làm đủ mọi thứ xung

quanh cuốn sách của ông. Liệu ông có thể giúp chúng tôi không?”

“Khi nào vậy?” Tôi hỏi. Anh ta trả lời cho tôi và tôi nói, “Tôi không nghĩ thời gian đó là

khả thi, bởi vì tôi sẽ ở Bắc Michigan vào buổi sáng hôm đó.”

Anh ta hỏi, “Làm sao ông đến đó?”

“Những người bạn sẽ điều một máy bay đến,” tôi nói.

Anh ta nói, “Ồ, ông có thể gọi với người đó xem thử máy bay có thể đưa ông xuống đây

được không?”

Kết quả là tôi lên máy bay lúc 7:00 vào sáng thứ Sáu và bay đến Bắc Michigan, gặp

những người lãnh đạo, thực hiện ba cuộc nói chuyện, tham gia một cuộc họp vào giờ ăn trưa.

Sau đó tôi lên máy bay để bay đến Nam Texas cùng với người thường hay cung cấp thông tin

cho tôi. Tôi gặp một nhóm lãnh đạo khác vào giờ ăn tối, thực hiện hai cuộc nói chuyện, lên máy

bay, trở về nhà lúc 1:00 sáng ngày thứ Bảy. Sau đó tôi giảng vào tối thứ Bảy và hai lần vào sáng

Chúa Nhật.

Vấn đề ở đây là, về mặt thuộc linh, tôi ổn – tôi đã duy trì những kỷ luật thuộc linh và

đang cố gắng vâng theo Đấng Christ. Về mặt thể chất, tôi cũng tốt – không giống như chạy một

cuộc đua ma-ra-tông. Nhưng tôi hoàn toàn cạn kiệt về mặt cảm xúc.

Tôi đã chất lên cuộc đời tôi đầy những cơ hội thuộc cõi đời đời.

Có điều gì không ổn với điều đó? Bên cạnh sự cạn kiệt về cảm xúc, tôi nhận ra hai cái giá

phải trả Nn giấu khác của lối sống lấy chức vụ làm trung tâm như thế.

8

Thứ nhất, nếu bạn chỉ quan tâm đến những hoạt động thuộc linh, bạn sẽ có khuynh hướng

đánh mất cái nhìn về sự tuyệt vọng của những người ngoài Đấng Christ. Bạn sẽ không bao giờ ở

trong thế giới của họ.

Thứ hai, bạn đánh mất sự ngạc nhiên của bạn về hội thánh, về sự cứu rỗi, và về việc góp

phần vào công việc của Đức Chúa Trời. Bạn có thể nạp quá tải về những công việc của cõi đời

đời để đi đến chỗ bạn không còn cảm kích sự vinh quang của chúng nữa.

Lẽ ra tôi nên biết điều này, bởi vì cái phao cứu chức vụ của tôi là những kỳ nghỉ hè để đi

học của tôi. Trong suốt những tuần lễ đó, giữa việc học hành, tôi thường chạy bộ hoặc thả buồm

cùng với những người không tin Chúa. Đó là lúc tôi cảm thấy sự thương xót dành cho họ được

làm tươi mới, vì tôi thấy một lần nữa sự tuyệt vọng và sự tự huỷ diệt của một đời sống ở ngoài

Đấng Christ. Trong những kỳ nghỉ này tôi cũng bắt đầu bỏ lỡ sự thờ phượng tại hội thánh của

tôi, và tôi bắt đầu thèm muốn những mối quan hệ với các nhân sự và các trưởng lão.

Việc có đủ cõi trần thế trong đời sống của tôi khiến cho tôi thấy được sự phù phiếm của

thế gian và sự kỳ diệu, sự vui thích của đời sống Cơ Đốc. Tôi không thể tiếp tục làm việc trong

những tuần lễ bảy mươi và tám mươi giờ vì nhiều lý do, không phải vì quá ít cái điều mà chúng

không cho phép đủ thời gian để rời khỏi hội thánh để rồi tôi yêu thích nó khi tôi đến với nó.

Biết điều này, tôi đã làm mới lại sự kết ước của tôi để đưa vào đời sống tôi nhiều hơn nữa

những hoạt động mà không liên quan đến hội thánh. Tôi sẽ đi chơi golf nhiều hơn. Mới đây tôi

đăng ký học ở một trường đua xe chính quy để học lái những chiếc xe đua. Vào mùa hè qua tôi

đã học làm thế nào để trượt tuyết với đôi chân trần. Tôi muốn bay những chiếc máy bay. Nếu tôi

không lên thời khoá biểu cho những điều này – nếu tôi chờ đợi cho đến khi lịch của tôi có chỗ

trống – những điều đó sẽ không xảy ra. Trong chức vụ Cơ Đốc nhu cầu của dân sự là điều không

bao giờ chấm dứt.

Tại một điểm nào đó, tôi phải nói với chính mình, Bill, anh đã thức tỉnh hơn với sự

thật rằng anh sẽ không bao giờ làm cho tất cả công việc của mình hoàn tất. Nó sẽ còn ở

đó vào ngày mai. Tôi quyết định sống một đời sống khoẻ mạnh để tôi có thể dâng hiến nhiều

hơn chứ không chỉ một vài năm hoạt động điên cuồng ngắn ngủi.

Mục tiêu của tôi là kiểm soát những nguồn thuộc linh, thể chất và cảm xúc của tôi để

tôi có thể phục vụ, bởi ân điển của Đức Chúa Trời, trọn cả cuộc đời. Tôi thường nghĩ đến

Billy Graham, một lãnh đạo chính trực vì chính nghĩa của Chúa Jêsus Christ suốt bốn mươi

lăm năm. Ông là một người khiêm nhường, trong sạch, tự quên mình, và mỗi ngày ông nương

dựa vào sự đầy đủ của Đấng Christ.

Một tư tưởng thấm thía mà tôi cần suy nghĩ, Điều gì sẽ xảy ra nếu Chúa muốn tôi

kéo dài chức vụ của tôi? Điều gì sẽ xảy ra nếu Chúa không thay đổi sự kêu gọi của

Ngài dành cho cuộc đời tôi, tôi có thể tiếp tục sống với cái tốc độ hiện tại cho hai

mươi năm nữa không?

Tôi biết tôi không thể.

Tôi tin rằng Đức Chúa Trời muốn chúng ta sống để kết thúc cuộc đua mà chúng ta đã

bắt đầu. Đó là sự thách thức của mỗi lãnh đạo Cơ Đốc. Việc kiểm soát ba chỉ số - thuộc linh,

thể chất, và cảm xúc – đóng một vai trò quan trọng trong tuổi thọ của chúng ta.

 
Kính mời tham dự Tuần Lễ Cầu Nguyện Đặc Biệt (20-26/1/2013) Print E-mail
Written by   
Sunday, 20 January 2013 18:09
WE PRAY TODAY TO SEEK OUR RELATIONSHIP WITH GOD AND REVIVAL FOR OUR CHURCH:
Trong tinh thần tìm kiếm mặt Chúa, khao khát được sự thăm viếng của Đức Thánh Linh trên mỗi đời sống tôi con Chúa và từng Hội Thánh chúng ta trong giai đoạn nhiều khó khăn nầy, chúng tôi kêu gọi quý mục sư, các con cái Chúa dành một thì giờ đặc biệt của mỗi ngày trong tuần lễ nầy, để cùng tham gia chiến dịch cầu nguyện 'One Cry'. 
Tùy thời giờ và sức khỏe của từng người, mỗi chúng ta chọn lựa phương cách cầu nguyện thích hợp cho mình trong mỗi ngày:
 - Biệt riêng một buổi cầu nguyện (2-3 tiếng) có kiêng ăn (Sáng, Trưa, hoặc Tối)
 - Một giờ cầu nguyện...
 - Một nhóm cầu nguyện chung ...
Sáng thứ Bảy tuần nầy (26/1/2013) lúc 9:30am, tùy địa điểm có thể họp chung lại với nhau để cầu nguyện.
Xin các mục sư và tín hữu Hội thánh Sống Tin Hy Vọng tập trung tại nhà thờ STHV, địa chỉ 1180 E. Julian St, San Jose, CA, để cùng tham gia cầu nguyện chung với nhau.
Để giúp hướng dẫn sự cầu nguyện, dưới đây là bản hướng dẫn phần đọc Kinh Thánh và suy gẫm cá nhân, xin quý vị link vào website dưới đây để đọc:

Tiếng Việt:

http://www.ccbaministries.org/userFiles/359/draw-a-circle-digital_ccbavietnamese_1.pdf

Tiếng Anh (ENGLISH VERSION):
Nguyện xin Đức Chúa Trời cảm động nhiều người cùng tham gia vào chiến dịch cầu nguyện quan trọng nầy và ban phước tràn đầy trên hết thảy chúng ta.
Rất cảm ơn quý vị,
Kính mến,
MS Kiều Tuấn Huệ
408-207-3098 (USA)
Last Updated on Monday, 21 January 2013 21:56
 
Bài Học Từ Loài Ngỗng Trời (Sưu tầm) Print E-mail
Written by   
Sunday, 22 July 2012 22:57

Bài học từ loài ngỗng

 
Đền Thờ Của Bạn Đã Xong Chưa? (MS Lam) Print E-mail
Written by   
Wednesday, 20 June 2012 14:24

DenThoCuaBanDaXongChua

 
ƯỚC GÌ (MS Lam) Print E-mail
Written by   
Friday, 18 May 2012 06:43

ƯỚC GÌ

Last Updated on Tuesday, 22 May 2012 15:50
 
<< Start < Prev 1 2 Next > End >>

Page 1 of 2